Chương 297: Năm năm như một giấc mơ
Sau đó, Thẩm Minh Nguyệt giơ tay cởi dây thắt lưng áo khoác.
Chiếc áo khoác trắng tuột khỏi vai cô, rơi xuống dưới chân như một đóa hoa vừa nở.
Đóa hoa ấy trắng tinh không tì vết, ánh lên sắc dịu dàng dưới nắng chiều. Từng lớp cánh chồng lên nhau, là hai mươi ba năm thanh xuân của cô, là năm năm chờ đợi của cô, là toàn bộ dũng khí mà đến hôm nay cô mới thật sự gom đủ.




